VĂN HÓA | | Page 5
Chủ nhật, 22/04/2018

Bài diễn văn : CON CHÓ

30/01/2017 0

Trong cuộc tuyển chọn bài diễn văn hay nhất thế kỷ William Safire của tờ báo New York Times đã quyết định chọn bài của George Graham , vị luật sư được chủ của con chó bị người hàng xóm giết hại nhờ đại diện đã nói trước toà như sau :
Thưa Quý Ngài Hội thẩm, người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới nầy có thể một ngày nào đó trở thành kẻ thù và quay lại chống chúng ta.
Con cái mà chúng ta nuôi dưỡng với tình yêu thương rồi có thể là một lũ vô ơn.
Những người gần gũi và thân thiết ta nhất , những người ta gởi gắm hạnh phúc và danh dự, có thể thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành.
Tiền bạc và con người có được rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta cần đến nó.
Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động dại một giờ.
Những kẻ phủ phục và tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ ném đá đầu tiên vào ta khi ta sa cơ.
Duy có một sinh vật hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ nầy, sinh vật nầy không bao giờ bỏ rơi ta, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con chó của ta.
Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như lúc bần hàn, khi khoẻ mạnh lẫn lúc ốm đau.
Nó ngủ trên nền đất lạnh, dù gió đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được.
Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta mà những trầy xước mà ta hứng chịu khi va chạm với cuộc đời tàn bạn nầy.
Nó canh giấc ngủ như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày. Dù khi ta tán gia bại sản, thân tàn danh liệt , thì vẫn có con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời.
Nếu chẳng may số phận đá ta rìa xã hội, không bại bè vô gia cư, thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó được là kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy giúp ta chống lại kẻ thù.
Và một khi trò đời hạ màn, thần chết đến rước linh hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy, khi tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ, thì khi ấy nó vẫn còn bên nấm mộ ta, con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước đôi mắt ướt buồn vẫn mở to cảnh giác, trung thành và chân thật, ngay cả khi ta đã …chết rồi.
PV (Sưu tầm)

Xem tin

NHỮNG THÓI QUEN TẠO NÊN HẠNH PHÚC

05/11/2016 0

Rất nhiều người cả một đời luôn đang trông đợi hạnh phúc. Bạn có thể sẽ cho rằng “nếu tôi càng có thật nhiều tiền” hoặc “nếu như tôi có thể gầy đi một chút”, … thế thì tôi sẽ thấy rất hạnh phúc.

Và có bí mật ở đây: Bạn hiện tại chính là có thể hạnh phúc. Điều này cũng luôn không phải quá dễ dàng, nhưng bạn có thể chọn vui vẻ hạnh phúc, hơn nữa đại đa số trong các tình huống ai cũng không thể cản trở bạn cảm nhận thấy hạnh phúc, trừ khi người đó chính là bản thân bạn.

Xem tin

THIỆN HỮU THIỆN BÁO

30/10/2016 0

Vào cuối triều Minh có một cuộc khởi nghĩa nông dân được lãnh đạo bởi Lý Tự Thành. Vì chiến tranh loạn lạc, một người đàn ông giàu có tên là Nguyên ở Sơn Tây đành phải mang người con trai duy nhất của ông tha hương đi tìm nơi trú ẩn. Nhưng trong khi tẩu thoát thì con trai ông bị lạc. Nguyên tìm cậu bé khắp nơi, nhưng không thể tìm thấy. Nguyên vô cùng kiệt quệ đến nỗi ông gần như mất hết hy vọng vào cuộc sống.

Xem tin

NGUỒN GỐC & Ý NGHĨA CỦA ĐÔI ĐŨA

09/10/2016 0

Ngày nay với sự phổ biến của các món ăn châu Á, đôi đũa đã trở thành vật dụng quen thuộc ở mọi nơi trên thế giới. Tuy nhiên nó là đồ dùng nấu ăn ở Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản và Việt Nam từ hàng ngàn năm nay. Gắn liền với nền văn hóa tại những địa phương này, đôi đũa hiện diện trong rất nhiều các truyền thuyết và phong tục dân gian khác nhau.

Xem tin

NGƯỜI HẠNH PHÚC

18/09/2016 0

Nhiều người đã phí hoài cả đời để chờ đợi hạnh phúc. Bạn có thể nghĩ: “Chỉ khi nào tôi có nhiều tiền hơn”, hay “Có thể giảm cân”, hoặc … bạn tự điền vào chỗ trống ở vế trước của câu, thì tôi sẽ hạnh phúc.

Xem tin

BÁT CƠM VÀ LÒNG BIẾT ƠN

08/09/2016 0

Xin chia sẻ một câu chuyện có thật vô cùng cảm động lòng người!

Một cặp vợ chồng bán quán cơm nọ, họ đã giúp đỡ một sinh viên đến ăn cơm nhưng mỗi lần chỉ gọi một tô cơm trắng. Họ lặng lẽ bí mật giấu thêm một chút đồ ăn vào phía dưới làn cơm, không ngờ rất nhiều năm sau qua đi, chút việc nhỏ này có thể họ đã quên rồi, nhưng cậu sinh viên này lại khắc tâm ghi nhớ ân tình thâm sắc, hơn nữa lại luôn mong muốn có ngày báo đáp họ!

Chỉ một nghĩa cử bé nhỏ đôi khi có thể thay đổi cả cuộc đời người khác

Cách đây chừng 20 năm trước, một buổi chiều hoàng hôn, một nam sinh viên đại học cứ mãi rụt rè ngần ngại trước một quán cơm bình dân nơi đầu đường Đài Bắc, đợi đến khi những người khách ăn cơm của quán rời đi gần hết, cậu mới tiến đến gần, cậu cúi đầu và khẽ khàng nói: “Cho em một tô cơm trắng được không? Em cảm ơn ạ!”

Khi đó vợ chồng chủ quán cơm tuổi đời còn rất trẻ nên trong lòng có chút cảm thấy rất buồn bực, bởi vì cậu ta chỉ gọi mỗi cơm trắng mà không gọi đồ ăn, nhưng họ cũng không vặn hỏi thêm câu gì, chỉ đơm đầy tô cơm trắng đưa cho cậu ta. Nam sinh viên khi trả tiền còn ngại ngùng hỏi một câu: “Có thể chan thêm cho em chút canh không?” Bà chủ quán cơm nói: “Không sao, cậu cứ thoải mái lấy dùng, không phải tính tiền!”

Cậu ăn cơm, khi ăn hết một nửa tô cơm, nghĩ đến cơm trắng chan canh không phải trả tiền, thế là lại muốn một tô cơm nữa, bà chủ rất nhiệt tình hỏi lại: “Một tô cơm ăn chưa đủ phải không? Ta sẽ đơm thêm một tô cơm đầy cho cậu!” Cậu nói: “Không phải ạ, em muốn mang về nhà đặt vào trong hộp cơm, ngày mai đưa vào trường ăn bữa trưa”.

Ông chủ quán cơm sau khi nghe xong, cảm giác cậu trai trẻ này có lẽ điều kiện gia đình không được khá giả, nhưng vẫn không từ bỏ việc hiếu học, thậm chí có thể còn phải đi làm thuê để kiếm tiền…

Thế là ông chủ quán cơm lặng lẽ múc một muôi canh thịt bằm sắp vào lớp dưới cùng trong cái hộp đựng cơm của quán, lại còn cho thêm vào quả trứng kho, sau cùng mới sắp cơm trắng lên phía trên, nhìn qua thì tưởng như là chỉ có mỗi cơm trắng thôi.

Giúp người là gốc rễ của niềm vui, sau khi bà chủ nhìn thấy vậy, hiểu rằng chồng mình muốn giúp đỡ cậu sinh viên ấy, nhưng bà lại không hiểu nổi tại sao thịt bằm, trứng kho lại phải lặng lẽ ẩn dấu dưới cùng.

Người chồng nhẹ nhàng giải thích với người vợ: Nếu để cậu ấy nhìn thấy thịt bằm, trứng kho có lẽ sẽ cho rằng chúng ta đồng cảm thương hại cậu ta, bố thí cậu ta, khi ấy cũng bằng như làm tổn thương tới lòng tự tôn của cậu ta. Thế thì lần sau nhất định sẽ e ngại không đến quán nữa, cậu ta sẽ tìm đến quán khác, nếu như cứ mãi chỉ ăn cơm trắng như thế này mà nói thế thì làm sao có sức lực mà học tập à ?

“Ông đúng là một người tốt bụng!” Bà chủ quán vô cùng tán thành lời của người chồng.

“Nếu tôi mà không tốt, làm sao bà được gả cho tôi”. Cặp vợ chồng trẻ trầm lắng trong hạnh phúc của niềm vui giúp đỡ người khác.

“Cảm ơn ạ, em ăn no rồi, em về ạ!”. Cậu sinh viên rời khỏi.

Trước khi cậu cầm hộp cơm, còn ngoảnh đầu quay lại ngắm nhìn vợ chồng chủ quán cơm. “Cố gắng ạ, ngày mai gặp lại!”. Ông chủ giơ tay vẫy vẫy chào cậu, ánh mắt cậu xúc động ngấn ánh lệ ….

Kể từ đó, ngoài các ngày nghỉ, dường như ngày nào cậu sinh viên đều đến tiệm cơm với một tô cơm trắng, rồi mua một tô mang đi, đương nhiên dưới lớp cơm trắng mang đi kia mỗi ngày đều ẩn chứa một bí mật khác nhau…

Sau đó, cậu sinh viên tốt nghiệp, thời gian thấm thoát, bẵng đi 20 năm sau không thấy cậu ta quay lại….

Thiện đãi tha nhân chính là thiện đãi chính mình

Đến một ngày kia, khi cặp vợ chồng bán quán cơm lúc này đã gần 50 tuổi ấy, nhận được công văn của chính phủ thông báo yêu cầu tháo dỡ di dời các cửa hàng kiến trúc sát gần mặt đường, hầu như những đồng tiền tích lũy của họ đều đã gửi cho đứa con trai đang học ở nước ngoài, điều này nói rằng họ lại phải đối diện với những năm tháng tuổi già thất nghiệp, nghĩ đến cảnh khó khăn trước mắt và sau này, ông bà chủ quán cơm bứt dứt ôm đầu đau khổ khôn thấu.

Đúng vào lúc ấy, một nhân vật cao lớn trong trang phục tây âu đột nhiên tới thăm. “Chào hai bác, tôi là phó giám đốc công ty XX, tổng giám đốc của công ty chúng tôi cử tôi đến, mong rằng hai bác đến mở nhà ăn tại tòa nhà cao tầng của công ty chúng tôi, tất cả chi phí thiết bị và vật dụng cho nhà ăn đều do công ty tài trợ. Hai bác chỉ cần đến đảm nhiệm chức trách bếp trưởng nấu ăn là được ạ, lợi tức hai bác và công ty mỗi bên hưởng 50 %”.

“Tổng giám đốc công ty của các cháu là ai? Tại sao lại đối đãi quá tốt với chúng tôi như vậy? Chúng tôi không quen biết ông tổng giám đốc nào cả đâu!”

Vẻ nghi ngờ hiện nên câu hỏi trên nét mặt cặp vợ chồng chủ quán cơm.

“Vợ chồng hai bác vừa là bạn và là đại ân nhân của tổng giám đốc công ty chúng tôi, tổng giám đốc đặc biệt thích món thịt bằm và món trứng kho của hai bác nấu, tôi chỉ biết có ngần ấy, những sự tình khác hai bác gặp mặt tổng giám đốc nói chuyện sẽ hiểu rõ ràng hơn ạ!”

Người tốt nhất định sẽ có báo đáp tốt
Sau nhiều năm, cậu sinh viên chỉ mua cơm trắng năm nào xuất hiện, trải qua hơn hai mươi năm nỗ lực phấn đấu lập nghiệp, cậu đã kiến lập thành công sự nghiệp vương quốc kinh doanh của riêng mình, về tất cả cậu vô cùng rất cảm ơn vợ chồng ông bà chủ quán cơm năm nào đã cổ động viên, khích lệ và giúp đỡ, nếu không có họ một mình cậu có lẽ không cách nào hoàn thành tốt nghiệp một cách thuận lợi. Sau một hồi gặp gỡ nói chuyện, vợ chồng chủ quán cơm đang tính ra về, tổng giám đốc đích thân đứng dậy, khom mình cung kính nói với họ một cách thâm sắc rằng: “Xin cố gắng ạ! Sau này công ty còn cần nhờ đến hai vị giúp đỡ, ngày mai gặp lại!”

Cảm ngộ: Trong tâm luôn ghi nhớ lòng cảm tạ thật vô cùng đáng giá, dù rằng có lẽ bạn xuất thân đều không khá giả giàu có, có lẽ tuổi đời bạn còn trẻ, có thể sẽ còn cần trải qua rất nhiều khó khăn, thất bại, nhưng chỉ cần bạn khẳng định nỗ lực, luôn biết tiến về phía trước, cuộc đời sẽ luôn tạo thành những mảnh ghép kỳ tích của riêng mình giữa đất trời.

Xem xong câu chuyện thắm đượm tình người này, bạn có chia sẻ cảm nhận gì không? Kỳ thực chỉ cần lặng lẽ phó xuất một chút thiện tâm và tấm lòng, chúng ta sẽ có thể giúp đỡ đến được cho rất nhiều người
(Nguồn VĐKN)

Xem tin

TU HÀNH ĐỂ GẶP CHÍNH MÌNH!

04/09/2016 0

Chân chính tu hành không ở núi sâu, cũng không ở tại nơi đền chùa.

Người tu hành chân chính là vì để gặp chính bản thân mình, họ không phải ở nơi núi sâu, cũng không ở trong chùa chiền. Không thể thoát ly xã hội, không thể tách rời hiện thực. Cần phải tu hành ở trong cuộc sống, ở ngay trong tại cuộc sống mà tu hành.

Xem tin

BONSAI NHẬT BẢN GẦN 400 TUỔI BIỂU TƯỢNG HÒA BÌNH

18/08/2016 0

Ảnh : Bonsai của nghệ nhân Masaru Yamaki (Bảo tàng quốc gia về Bonsai và Hòn non bộ, Washington DC)

Masaru Yamaki, một nghệ nhân trong nghệ thuật bonsai, đã tặng cây cảnh này cho nước Mỹ vào năm 1976 như một biểu tượng của hòa bình giữa hai cựu thù trong chiến tranh thế giới thứ hai.

Xem tin